Kí ức dệt bằng trái tim

Mình “biết yêu” khá sớm.

Lớp bốn, thích một ban trai cùng lớp. Có thể gọi là mối tình đầu. Vì minh thích bạn đó hết năm lớp Bốn qua tận lớp Năm, thì mình biết bạn cũng thích mình. Nên mình viết thư tình, trong cái thiệp nho nhỏ, đem qua gửi bạn. Quen nói bọn minh học chung cấp 1, mấy năm ấy xáo lớp tùm lum, mình với bản học chung với nhau mỗi năm lớp Bốn, vậy mà cũng “thích” nhau được. Tinh cảm cua trẻ con, kiểu như truyện “Cô gái đến từ hôm qua”, nhưng mãi sau này vẫn để trong mình nhiều vương vấn khó tả. 

Sau lớp Năm thì bọn mình len cấp Hai, không còn học chung nữa. Minh mất liên lạc hẳn, chỉ còn biết sơ sơ qua mấy bạn học cũ. Có thời gian mình “tìm” bạn nhiều, mà vẫn không gặp được. Cái thời trẻ con khi chiếc điện thoai bàn là phương tiện liên lạc có vẻ quý giá nhất. 

Hôm qua, mình gặp lại bản, trên Facebook. Mình mạo muội nhắn c qua tin, hỏi tên, hỏi phải ngày xưa bạn học trường đó đó. Bản con nhớ mình, đọc hết họ tên mình ra, bảo thật sự là tự nhiên nhớ luôn. Nói qua nói lại, bản trêu mình chắc bay giờ làm mẹ rồi sẽ dạy con gái viết thư tình như mình hồi xưa. Mình vui lắm, giống như cả một trời ấy thơ hiện về, dễ thương lắm luôn. 🙂 Bạn còn bảo ngày xua gọi qua nhà làm bộ hỏi bài, toàn gặp mẹ mình. :)))

Có những thứ tình cảm, thật sự không hiểu nổi no từ đâu tới. Mình nói chuyện với ban tự nhiên như kiểu mới gặp hôm qua, chứ không phải mười bảy năm rồi chưa gặp vậy. 

Mà mình bận quá, chưa kịp nói được nhiều. Chỉ kịp hen bạn hôm khác. Bạn bây giờ ở xa, mới lấy vợ, hạnh phúc, ngón nghén mười năm ở nước ngoài dù gia đình bạn còn ở đây.

Ấu thơ đôi khi là những thứ dịu dàng như vậy, bây giờ mình hiểu cái cảm giác gặp lại người bạn “thanh mai trúc mã” là vui như thế nào.

Khi kí ức đã từng được dệt bằng trái tim, khi nhớ lại lúc nào cũng ngọt ngào. 🙂

-An Nhiên-

Advertisements

Thế giới nhỏ trong lòng

Hồi nhỏ tôi nông cạn lắm. Trong nhà ba mẹ hay nói tôi hời hợt, kiểu ít để tâm tới những điều xung quanh. Lớn lên mới biết, lúc bé tôi hay để ý tới mấy chuyện vặt vãnh, kiểu như đàn kiến trên tường chào nhau mấy lần, con mèo nhà hang xóm hôm nay trừng mắt với mình mấy lần, chiếc là ngoài ban công đã rung chưa. Nói chung, đó là những điều mà chỉ những đứa đầu óc lãng đãng mới hay để ý tới. Nói chung, người ta dễ nghĩ những đứa như vậy vô cảm và không làm được gì.

Sau này, tôi học cách quan tâm tới mọi người một chút. Kiểu học cách nhìn mặt mẹ hôm nay có tròn hơn hôm qua. Và viết lại. Nói chung tôi không phải là đứa tinh tế, chỉ là đứa đơn thuần nhạy cảm. Nên có một thời gian, tôi gây cho gia đình sự ái ngại về việc có thể tự lập một mình. Mọi người sợ tôi dễ vỡ, sợ tôi thương tổn.

Nói chung, tôi có một thế giới nhỏ trong lòng.

Ở đó có những suy nghĩ kì quặc. Và không giống người khác.

Nên đôi lúc, tôi ngại chia sẻ. Bởi không muốn bị tổn thương vì bị đánh giá bởi những quy tắc của người này người kia. 

Nên đôi lúc, bản thân cũng không muốn người khác hiểu những điều đi qua trong đầu, đặc biệt là “hiểu lầm”.

Hồi tôi viết sách, người ta tuyệt nghĩ tôi chỉ có thể viết truyện yêu đương nhăng nhít. Nên tôi rất ngại nói về việc mình có thể làm được điều gì đó. Tôi luôn thích sự bình yên trong thế giới nhỏ của mình. Bây giờ người ta thích những điều khốc liệt, gay gắt, đớn đau, những thứ có thể khiến chúng ta tin rằng cuộc đời này quả thật đầy rẫy những điều không may. Nhưng mà trong tâm tưởng, tôi vẫn tin cuộc đời vẫn có những điều tốt đẹp, không chỗ này thì là chỗ khác, nếu bạn sống thật sự ngay thẳng chân phương.

Những lúc chán ghét loài người, thế giới nhỏ là nơi vực dậy niềm tin của tôi dậy. Ở đó có mây trời, có chiếc lá, có con mèo, con chó, có những kí ức ấm êm ấu thơ, có gia đình. Nói chung là những điều có thể làm người ta an lòng.

Bây giờ thì tôi lớn, có một đứa con gái nhỏ. Thỉnh thoảng tôi thấy con ngồi ngắm lũ kiến, tự nhiên lo sợ con sẽ lãng đãng giống mình. Nhưng rồi lại nghĩ, con đang xây dựng một thế giới nhỏ của riêng nó, nên hãy để con được bình yên.

Ai cũng có một thế giới nhỏ trong lòng.:)

-An Nhiên-

 

 

Cuộc đời đó, có bao lâu…

Lâu rồi mình không viết gì nhỉ ?

Tuần sau mình sẽ bắt đầu công việc mới. Ở một nơi nhỏ bé và mới mẻ. Mình không biết mọi chuyện sẽ thế nào, nhưng mấy hôm đi xin việc, vừa đi phỏng vấn vừa thấp thỏm con ở nhà với bà ngoại có ổn không, mình phát hiện trên đời chữ Duyên nó quan trọng lắm. Có duyên thì có làm gì nói gì, người ta cũng hiểu, nhiều khi không nói người ta cũng mến. Vô duyên thì đối diện bất tương phùng. Sau đợt đó mình học hỏi thêm được nhiều thứ, thế giới mở mang ra chút đỉnh. Đúng cái hôm mình cũng thấm mệt, định dừng lại suy nghĩ lại coi mình có sai gì không, rốt cuộc lại gặp ông sếp “bụng bự” có vẻ bao dung đã bỏ qua mọi lỗi lầm bỉm sữa mà nhận mình đi làm. 😀

Bữa nay thấy thiên hạ post hình đi chơi ầm ầm, mình giật mình nhận ra mùa hè lại sắp đi qua mất rồi. Hôm công ty cũ nơi chồng làm đi chơi, thì mình bận đi thi. Tự nhiên nghĩ sao tự nhiên năm nay mình “bận” dữ vậy ta, cả nhà cứ loay hoay chuyện mẹ đi làm, ba đi làm, con đi học, lẩn quẩn cũng hết ngày, hết tháng. Mới đó mà hơn nửa năm trôi qua rồi.

Tháng Bảy của mình kết thúc bằng quyển sách thứ 2 sẽ được bày bán. Cuốn thứ nhất sau bao hồi delay cũng tái bản nhân dịp này. Mọi chuyện cứ lớp lớp lang lang đến một cách tự nhiên như trời sẽ xanh xanh sau những cơn giông vậy.

À, hôm qua mình nhận tin một bác bạn thân của nhà mình sang Singapore khám phát hiện bị ung thư não. Ba mình ở bên đó gọi về, mẹ mình suýt khóc. Cuộc đời ngắn ngủi quá, mình ngồi trên xe nghe tin mà giật mình, con thì bú mớm trong tay mẹ bình yên, chồng mình ngồi một bên, mình nghĩ cuộc đời nhiều khi nhắm mắt một cái, có khi mọi thứ cũng tan đi hết trơn. 🙂

Như mùa mưa rồi cũng sẽ qua. Đời có bao lâu mà hững hờ.

Viết đôi dòng cho tháng Bảy diệu kì. 🙂

-An Nhiên-

Đoạn đường rắn rỏi

Mình nghĩ từ ngày sinh con, không có nỗi buồn đau nào làm mình gục ngã quá lâu.

Nghĩ lại sao hồi xưa mình dễ khóc tới vậy. Dù chỉ là vì những chuyện không đâu.

Hôm nay lại là một ngày buồn. Mình biết có những hành trình không dễ dàng, chưa kể vị trí bây giờ cũng khác xưa. 🙂

Nhưng thôi mình cứ cố gắng thêm vậy. 🙂

-An Nhiên-

 

Côn trùng

Có thời gian mình từng nghĩ, kiếp trước mình là một loại côn trùng sống ở một cánh rừng xa xôi nào đó, có đôi cánh màu xanh, lạc vào thành phố.

Hồi còn ở quận 2, suốt ngày có những con côn trùng rất đẹp, lúc thì xanh ngọc lóng lánh, lúc thì màu vàng chanh, nhìn lạ lắm, bay vào phòng, đậu ở ô cửa, những lúc mình buồn. Mình không biết tụi nó là con gì, trừ những con bướm, chỉ biết mỗi lần thấy thì mình thấy chúng đẹp vô hạn. Kiểu đẹp đẽ như trong mấy phim động vật chiếu trên tivi, trong những cánh rừng nhiệt đới ở châu Phi vậy.

Lúc về quận 4, lấy chồng, sinh con, bẵng đi thời gian dài, mình không gặp bất kì con côn trùng nào đẹp nữa. Mình nghĩ chắc do mình âu lo nhiều quá, suy nghĩ nhiều quá, sân si nhiều quá, nên không còn nhìn thấy những nhiều đẹp đẽ nữa.

Sáng nay con ngủ, đang ngồi tự nhiên có một con bọ té ngửa trước mặt. Mình bốc nó lên đem ra ban công thả, lúc lật lại mới biết một con bọ vàng đốm đẹp dễ sợ. Nó đậu ban công hồi, xoay xoay về phía mình ( chắc vậy), xong bay đi mất.

Tự nhiên mình thấy trong lòng tịnh yên tĩnh tại một cách kì lạ.

-An Nhiên-

Tiên trách kỉ,…

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.

Có nghĩa là khi phán xét việc gì đó, thì trước hết phải nhìn nhận lại bản thân mình trước, xem mình thế nào, rồi sau đó hãy nói đến người khác.”

Nhiều khi mình tự dặn mình câu này hoài. 🙂

Nhưng rõ ràng là đã điều gì đó sai sai, hoặc vì mình quá dễ dãi, phóng túng, nên giờ cảm xúc trong lòng mình mới ức chế dồn nén nhiều, đến độ mình cũng không có nhu cầu phải nói ra cho người khác hiểu chi nữa. Dù sao chuyện này không phải lần đầu.

Chỉ đơn giản, mình cảm thấy có điều gì đó không đúng nữa. Ít nhất là ở vị trí mình.

-An Nhiên-