Đoạn đường rắn rỏi

Mình nghĩ từ ngày sinh con, không có nỗi buồn đau nào làm mình gục ngã quá lâu.

Nghĩ lại sao hồi xưa mình dễ khóc tới vậy. Dù chỉ là vì những chuyện không đâu.

Hôm nay lại là một ngày buồn. Mình biết có những hành trình không dễ dàng, chưa kể vị trí bây giờ cũng khác xưa. 🙂

Nhưng thôi mình cứ cố gắng thêm vậy. 🙂

-An Nhiên-

 

Côn trùng

Có thời gian mình từng nghĩ, kiếp trước mình là một loại côn trùng sống ở một cánh rừng xa xôi nào đó, có đôi cánh màu xanh, lạc vào thành phố.

Hồi còn ở quận 2, suốt ngày có những con côn trùng rất đẹp, lúc thì xanh ngọc lóng lánh, lúc thì màu vàng chanh, nhìn lạ lắm, bay vào phòng, đậu ở ô cửa, những lúc mình buồn. Mình không biết tụi nó là con gì, trừ những con bướm, chỉ biết mỗi lần thấy thì mình thấy chúng đẹp vô hạn. Kiểu đẹp đẽ như trong mấy phim động vật chiếu trên tivi, trong những cánh rừng nhiệt đới ở châu Phi vậy.

Lúc về quận 4, lấy chồng, sinh con, bẵng đi thời gian dài, mình không gặp bất kì con côn trùng nào đẹp nữa. Mình nghĩ chắc do mình âu lo nhiều quá, suy nghĩ nhiều quá, sân si nhiều quá, nên không còn nhìn thấy những nhiều đẹp đẽ nữa.

Sáng nay con ngủ, đang ngồi tự nhiên có một con bọ té ngửa trước mặt. Mình bốc nó lên đem ra ban công thả, lúc lật lại mới biết một con bọ vàng đốm đẹp dễ sợ. Nó đậu ban công hồi, xoay xoay về phía mình ( chắc vậy), xong bay đi mất.

Tự nhiên mình thấy trong lòng tịnh yên tĩnh tại một cách kì lạ.

-An Nhiên-

Tiên trách kỉ,…

“Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.

Có nghĩa là khi phán xét việc gì đó, thì trước hết phải nhìn nhận lại bản thân mình trước, xem mình thế nào, rồi sau đó hãy nói đến người khác.”

Nhiều khi mình tự dặn mình câu này hoài. 🙂

Nhưng rõ ràng là đã điều gì đó sai sai, hoặc vì mình quá dễ dãi, phóng túng, nên giờ cảm xúc trong lòng mình mới ức chế dồn nén nhiều, đến độ mình cũng không có nhu cầu phải nói ra cho người khác hiểu chi nữa. Dù sao chuyện này không phải lần đầu.

Chỉ đơn giản, mình cảm thấy có điều gì đó không đúng nữa. Ít nhất là ở vị trí mình.

-An Nhiên-

 

 

Chuyện hàng xóm

Khu chung cư có cô hàng xóm, chiều nào cũng đưa cháu ngoại xuống chơi. Cô có tuổi nhưng nhanh nhẹn, tháo vát. Vài lần ngồi gần nói chuyện, mình thấy cô hay “tự hào” khoe con gái cô gần ba mươi tuổi, đi làm, mọi việc trong nhà toàn cô lo từ A tới Z : rửa chén, lau nhà, trông cháu. Con gái cô không biết nấu cơm, chồng chị ấy biết nấu nhưng bận quá, nên tất nhiên bà ngoại kiêm luôn nấu cơm cho cả nhà. Cô cũng khoe con gái cô nói ba cái nấu cơm trông con dễ ẹc “học” vài bữa là xong, học cao kiếm tiền mới khó. Mình thấy cô có vẻ tự hào, vì môi ngày vẫn được nấu cơm cho vợ chồng con gái ăn, được trông chăm cháu ngoại, được bảo bọc cho cả nhà nó. Cô còn bảo chồng cô khen cô tháo vát quá, nên làm hết chẳng chừa ai làm gì. Thấy cô vui vẻ với việc đó, tất nhiên mình chẳng ý kiến gì.

Dù đôi lần mình trộm nghĩ (hơi ác) , lỡ cô có gì, không biết nhà chị gái kia sống sao ?

Dăm hôm sau xuống lại gặp cô, cô bảo đau bao tử mấy bữa nay mà uống thuốc, chưa có thời gian đi khám. Thằng cháu ngoại vừa mới biết đi, chạy lon ton, cô mệt nên đuổi theo không nổi, cứ la la, rồi biểu nó lên xe bà đẩy cho khỏe. Mình hỏi, cô không đi nội soi đi, bao tử để lâu nguy hiểm. Cô bảo chưa có thời gian nữa, con gái cô chưa rảnh để nghỉ ở nhà, thằng cháu không ai giữ.

Mình lại nghĩ, ồ, vậy mẹ nó đâu ?

À, thêm dăm hôm nữa, mình lại gặp cô. Cô tiếp tục khoe con gái cô kiếm tiền giỏi. Ngoài chuyện đi làm, chị còn bán hàng online, lấy hàng nông sản ở cao nguyên về bán. Mình thì nghe vui thôi, nhưng tới đoạn cô than : nhưng nó nhận order xong ngày nào cô cũng phải chạy lên chạy xuống giao hàng cho shipper giúp nó,nhà không có ai, vừa ẵm cháu vừa chạy lên chạy xuống.

Mình lại choáng, Ồ, bà ngoại đa zi năng quá. Bữa có chỗ kia bán hàng online, một đơn hàng mà giao 2-3 lần, mỗi lần cách nhau nửa tiếng, mình đã muốn chửi, nói chi cô có tuổi, thằng cháu cũng to to chứ chẳng nhỏ nhắn gì.

Đôi lúc mình có cảm giác một số người không sống đúng với lứa tuổi của mình. Hoặc vô tình, hoặc cố ý, hoặc chẳng có chi cả, có người làm sẵn thì cho mình quyền được mặc nhiên hưởng thụ. Nhưng vì mình chưa gặp chị gái ấy, mà chắc chị ấy bận kiếm tiền thật, nên thôi, bỏ qua.

Nhưng nhìn cái cách mà mẹ chị ấy tự hào về khả năng bảo bọc con gái ( và cả nhà nó), mình cảm thấy thật đáng nể. Mà cái này chắc ở Việt Nam mới có (mình đoán). Chúc cô sớm hết đau bao tử.

Có lẽ thời của “nữ quyền” và “con cưng” đã nhào nặn nên một số mặt tối tăm dở hơi như vậy. Tự nhiên mình thấy mình dở ẹc, kiếm tiền thì dở, cái gì cũng dở, số lại không sướng được như người ta, chỉ có đi hóng chuyện hàng xóm là giỏi.

Haiz.

-An Nhiên-

 

Đường thành Nhân

27.04.2017

Sau một buổi chiều đu theo chân mẹ, tối đến con tặng mẹ bằng màn tự đứng rồi bước tới một bước, tự nhiên mẹ lại thấy vòng tay của mình đã bắt đầu chật chội rồi. 🙂

Con bữa nay rất hóng chuyện. Con gặp người quen sẽ mỉm cười ê a. Con thấy các bạn chơi cũng muôn nhập hội, dù có bạn lớn hơn con rất nhiều. Bà ngoại sang chơi đi về con đã biết khóc đòi theo. Thế giới của con bây giờ đã rộng ra hơn một chút, con có nhiều mối bận tâm hơn chỉ là ti mẹ.

Ở FB hơi ồn ào, mẹ đánh dấu ngày con bắt đầu học Đi ở đây, đường còn dài, rồi còn phải học Nói, học Gói, học Mở, học thưa chào, học sẻ chia, học tự vệ, học tự thân vận động. Nhiều cái để Học quá, nhưng mà sau này con thành Tài được thi tốt, quan trọng hơn vẫn là thành Nhân. 🙂 Đường còn dài, bình tĩnh mà đi. 🙂

Mẹ chẳng có gì nhiều cho con, tại tiết kiệm nên đồ chơi quần áo cũng quanh đi quẩn lại chỉ có vài món, hôm trước mua cho con cái váy bận sinh nhật mà suy nghĩ tới lui mấy chục bận, hihi. Nhưng lúc nào con cũng vui vẻ với mẹ, chỉ khi nào nghịch quá mẹ giận thì mới chù ụ cái mặt thôi, yêu lắm. Mẹ thương cái tính  đi đâu chơi gì cũng ngoái lại kiếm mẹ, thấy mẹ rồi lại an tâm chơi tiếp, con làm Mẹ có cảm giác quan trọng chưa từng thấy, haha.

Thôi mẹ mệt quá mẹ đi ngủ đây, mai mẹ viết tiếp cho nó cảm động.

-An Nhiên-

Mặc cả với cuộc đời-Chuyện con người

Thỉnh thoảng, mình cảm thấy bản thân rất mặc cả với cuộc đời.

Cảm giác ích kỉ kiểu, ủa cứ cho đi vậy, mà lúc này nọ, lúc ABC, XYZ, nó có nghĩ tới mình đâu. Hay có những lúc có những người vừa cho mình gì đó, nhưng ngay lập tức lại ẩn ý “bảo” mình phải bù lại cái này/ cái kia, kiểu “ông đưa chân giò, bà thò chai rượu”, có người nói thiệt đến độ, mình còn không biết họ thiệt hay đùa. 🙂

Những lúc như thế, mình lại nghĩ, vậy có những người tốt với mình, mình cũng có làm được ABC, XYZ gì cho người ta, mà người ta vẫn tốt với mình, thi thoảng í ới tên mình, cho cái này nè, cho cái kia nè, mày khỏe không, mày sống tốt không, vân vân, mây mây.

Cuộc sống là một vòng tròn. Mình tốt với người này, người ta lại tốt với người khác, rồi người khác nữa lại tốt với mình. Cứ như vậy, như vậy.

Nên những lúc “mặc cả với cuộc đời”, mình lại tát mình một cái, nhớ lại những điều tốt đẹp đã và đang có, để thôi hoài nghi, thôi bực dọc, thôi tính toán.

***

Sống càng lâu, mình càng nhận ra cuộc đời có một số mặt phức tạp, nhất là trong lĩnh vực “loài người”. Mình phát hiện ra trên thế giới này có cả một thể loại người tốt, bản chất – có lẽ là tốt, hoặc xấu, nhưng bề ngoài luôn thể hiện lòng tốt một cách nhiệt tình đến kinh ngạc, với mục đích được công nhận, hoặc vì họ cũng có những tổn thương sâu kín nào đó, nhưng không muốn người ta nhìn thấy, nên cứ mạnh mẽ mà… tốt thôi.

Mình nghĩ lòng tốt cũng nên đi kèm với lòng thành. Kiểu à, mình cũng thấy thương nó, thấy quý nó, à, mình cũng khoái nó, nên mình tốt với nó. Nếu lòng tốt thể hiện chỉ như một kiểu nghĩa vụ, kiểu mình phải tốt cho thiên hạ nể mình, cho người ta nghĩ tới mình là “ngời ngời ánh sáng”, “bụng dạ bao la”, thì lâu ngày, đến lúc người ta phát hiện ra thật ra cái lòng tốt người ta được nhận chỉ là vỏ bọc, còn trong bụng mình thực chất toàn nhỏ nhen, toàn ghen tỵ, kiểu mình tốt để mình cao quý hơn hay thương hại người ta, thì cũng nghịch đời.

Hồi đó mình có viết  “lòng thành có chân, nên mới gọi là chân thành”. Những thứ có chân thường hay chạy. Nên khi cả tất cả mọi thứ đều chạy, chỉ có một thứ đứng lại, trong lòng, trong tim người khác, chắc chỉ có lòng thành chân phương mà thôi. 🙂

-An Nhiên-